Những người đã từng bị côn trùng đốt thì sau này sẽ không bị mắc phải vi rút truyền nhiễm từ ký sinh trùng. Một phát hiện mới từ các nhà khoa học Mỹ...
Những người trước đây đã từng bị côn trùng đốt thì sau này sẽ không bị mắc phải vi rút truyền nhiễm từ ký sinh trùng trong côn trùng nữa.
Một nghiên cứu mới đây của Mỹ cho thấy da của da của người bị côn trùng cắn sau khi tiếp xúc với nước bọt của chúng có thể có sức miễn dịch nhất định đối với vi-rút.
Nếu có thể chiết xuất các thành phần trong nước bọt của côn trùng thì trong tương lai, việc triển khai vắc-xin bệnh sốt rét và các căn bệnh chết người khác sẽ có được những đột phá rất lớn.
Chuyên gia ký sinh trùng miễn dịch Mary Ann McDowell của Đại học Mary và Phòng nghiên cứu bệnh truyền nhiễm và dị ứng nhà nước (National Institute of Allergy and Infectious Diseases,viết tắt là NIAID) thuộc Viện nghiên cứu Y tế quốc gia Mỹ (NIH) đã cùng nghiên cứu về khả năng đề kháng bệnh sốt rét.
Nhóm nghiên cứu đã nhốt những con chuột trong môi trường có muỗi mang bệnh sốt rét, trong số đó có những con chuột đã từng bị muỗi không mang bệnh sốt rét đốt.
Một thời gian sau, kết quả lâm sàng cho thấy, trong máu và gan của những con chuột bị muỗi đốt có rất ít ký sinh trùng. Vì nước bọt của muỗi còn lưu lại trên chuột có thể kích thích hệ thống miễn dịch của chuột, có thể sinh ra gien tế bào hoá học mang tín hiệu miễn dịch (cytokines).
Để khẳng định nước bọt của côn trùng có thể sinh ra sức miễn dịch với bệnh sốt rét hay không, các nhà nghiên còn phải thực hiện thêm nhiều thí nghiệm nữa, họ còn cố gắng tìm kiếm một loại Protein đặc biệt trong nước bọt để có thể làm cho hệ thống miễn dịch của loài người chuyển biến thành tế bào miễn dịch TH1, như vậy sẽ có thể đo được các Protein tương đồng có thể phát huy sức đề kháng tương tự với loài người hay không.
Nhà sinh vật học Jesu Valenzuela thuộc NIH cho biết, họ đã chứng thực được Protein trong nước bọt của muỗi tép có thể phát huy tác dụng miễn dịch của TH1 đối với bệnh Leishmaniasis. Hiện họ đang làm thí nghiệm lâm sàng với chó và chuột để đo hiệu quả của loại Protein này.
Valenzuel còn phát hiện ra ở Brazil, những đứa trẻ có sự miễn dịch tự nhiên đối với bệnh Leishmaniasis đều có phản ứng rất mạnh đối với nước bọt của muỗi tép, còn những đứa trẻ khác thì không có phản ứng gì. Tương tự như vậy đối với các binh sĩ ở I-rắc, cơ thể những người đã từng bị muỗi tép đốt mà chưa bị mắc bệnh Leishmaniasis đều sinh ra rất nhiều tế bào miễn dịch TH1.
Leishmaniasis là một loại bệnh truyền nhiễm. Đây là loại bệnh do trùng Leishmania có gốc từ trùng roi gây nên, chúng lây nhiễm lên cơ thể người hoặc động vật qua muỗi tép. Trong thời gian chiến tranh I-rắc, loại bệnh ngoài da này đã lây nhiễm cho rất nhiều binh sĩ Mỹ.
Trên thế giới, khu vực Châu Phi và Trung Đông được coi là những khu vực có tỷ lệ mắc bệnh truyền nhiễm cao, nhưng sức đề kháng của người dân ở đây lại rất tốt. Trước đây đã từng có nhà khoa học đưa ra giả thiết rằng loại khả năng miễn dịch này có được là do người dân hay bị côn trùng đốt trong thời gian dài.
Ngày nay, các nghiên cứu viên đã thí nghiệm trên chuột và thấy rằng, nước bọt của muỗi có thể kháng sự truyền nhiễm của bệnh sốt rét.
Trích_Báo Tuổi Trẻ |